Chương 136: Là hạnh phúc bắt đầu sao? 【Đại Kết Cục】
“Tiểu Tịch…” Tập Bác Niên sợ hãi gào lên, muốn bước tới đón lấy cô, nhưng anh đang ôm Hàn Hàn, vốn dĩ không thể đưa tay ra đón.
Theo tiếng súng vang lên, tất cả cảnh sát đều bắt đầu hành động, chế phục Ninh Ngữ Yên và tiểu Vân, đỡ lấy Mặc Tiểu Tịch, trực tiếp ôm cô lên xe, Tập Bác Niên cũng ôm Hàn Hàn đi theo.
“Mau đưa đến bệnh viện…” Đội trưởng Hoàng nói với thuộc hạ lái xe bên cạnh, trong lòng cũng vô cùng sốt ruột.
Tập Bác Niên một tay ôm Hàn Hàn đang hôn mê, một tay ôm Mặc Tiểu Tịch, trên cổ cô có máu nhỏ xuống, nhìn rất đáng sợ.
Hơi thở của Mặc Tiểu Tịch vô cùng mong manh, cô đau đớn nói không ra lời, cũng mệt mỏi nhắm mắt lại.
“Tiểu Tịch, không sao rồi, không sao rồi, em đã an toàn, em đừng chết, em mở mắt ra nhìn anh đi, là anh, anh luôn ở bên em, em không sao rồi, chúng ta đi bệnh viện, đừng sợ, không ai có thể làm hại em đâu.” Tập Bác Niên liên tục hôn lên mặt cô, khuôn mặt bị thương khiến anh đau lòng đến không thở được, mắt cũng ướt.
Mặc Tiểu Tịch cảm nhận được đôi môi mềm mại của anh trên mặt cô, miệng vết thương giống như không đau nữa, bây giờ có anh bên cạnh cô, lo lắng cho cô, khổ sở vì cô, một chút vậy thôi, đã đủ làm cô cảm thấy hạnh phúc!
Tập Bác Niên cứ như vậy, duy trì một động tác, mãi tới khi đến bệnh viện.
Sau hai tuần, Mặc Tiểu Tịch lại vào phòng cấp cứu một lần nữa, lần này cũng liên quan đến Hàn Hàn.
Tay của Ninh Ngữ Yên bị bắn trúng, lấy viên đạn ra, băng bó kỹ, được đưa đến sở cảnh sát cùng với tiểu Vân, nhốt ở trại tạm giam.
Hàn Hàn bị đánh thuốc mê, sau khi bác sĩ đều trị cho thằng bé, mới tỉnh lại, nếu kéo dài mấy ngày nữa, có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Vết thương trên cổ Mặc Tiểu Tịch cắt không sâu, không tổn thương đến động mạch, nhưng trên cánh tay bị tra tấn đầy thương tích, lớn nhỏ, sâu cạn không giống nhau, có nhiều vết bầm, đó đều là bị Ninh Ngữ Yên và tiểu Vân đánh.
Tập Bác Niên ngày đêm ở trong bệnh viện chăm sóc cô, sợ Hàn Hàn thấy cô bị thương, thằng bé sẽ sợ hãi, cho nên anh tạm thời dẫn theo người giúp việc trong nhà đến.
Lần sự kiện bắt cóc này, từ lúc xảy ra kết lúc kết thúc, tổng cộng ba ngày, bên ngoài không ai biết, Tập Bác Niên xử lý vô cùng bí mật, anh sợ sau khi đưa đến sự chú ý của truyền thông, chỉ làm sự việc càng hư thêm.
Thiên Dã và Tô Lộ Di đều cho rằng, Mặc Tiểu Tịch bận rộn chăm sóc Hàn Hàn, nên không nhấc điện thoại , không ai nghĩ tới , trong này sẽ xãy ra chuyện đáng sợ như vậy .
Đến bây giờ , bọn họ vẫn không biết , Mặc Tiểu Tịch cũng không muốn khiến người khác lo lắng cho cô , nên kêu Tập Bác Viễn đừng thông báo cho bọn họ .
“ Hôm nay có tốt lên chút nào không ?” Tập Bác Niên đút cháo cho cô , cẩn thận thổi nguội , mới đưa đến miệng cô .
“ Tốt hơn nhiều rồi , miệng vết thương vẫn hơi đau , lần này có thể thoát chết , thật sự là may mắn lớn .” Mặc Tiểu Tịch ăn hết cháo , nở nụ cười nhạt với anh .
“ Ninh Ngữ Yên , sẽ bị khởi tố tội có ý định giết người , đoán chừng phải ngồi tù 20 năm , em yên tâm đi , cô ta sẽ không thể làm chuyện ác nữa .” Sáng sớm Tập Bác Niên nhận được điện thoại của sở cảnh sát , đã lập án.
Mặc Tiểu Tịch nghe anh nói vậy , trong lòng không cảm thấy vui vẻ , mà cảm thấy nặng trĩu : “ Không ngờ, cuối cùng cô ta lại rơi vào kết cục này , thực ra cô ta có rất nhiều lựa chọn .”
“ Ăn đi , đừng suy nghĩ nhiều .” Tập Bác Niên đưa cháo đến bên miệng cô , thực ra Ninh Ngữ Yên biến thành như vậy , anh không ngờ ,anh biết cô ta ác độc , sau năm ba lần tổn thương đến Hàn Hàn , mới hạ quyết tâm ly hôn với cô ta , sau khi chia tay , cô ta vẫn có thể sống cuộc sống của mình , anh cũng không nghĩ cạn tàu ráo máng .
Người thật sự đuổi tận giết tuyệt cô ta , hoàn toàn chính là cô ta .
“ Sau khi xuất hiện , đến nhà họ Tập ở đi , anh và nhà họ Ninh đang chiến tranh, sau này có lẽ còn dữ dội hơn , anh sợ em và Hàn Hàn lại xảy ra chuyện nữa , ở nhà họ Tập anh yên tâm hơn .” Tập Bác Niên nhân cơ hội này đề nghị cô đến nhà họ Tập , anh thật sự rất lo lắng cho bọn họ , thứ hai , anh cũng muốn mượn cơ hội này thuyết phục cô .
Mặc Tiểu Tịch im lặng , đột nhiên không biết nói gì cho phải .
Tập Bác Niên mỉm cười , thái độ này của cô , cũng xem như nhà ngầm đồng ý .
Mấy ngày sau , Mặc Tiểu Tịch có thể xuất viện , Tập Bác Niên không hỏi cô , trực tiếp đưa cô đến nhà họ Tập .
Sau hai năm trở về chỗ này , khiến cho Mặc Tiểu Tịch có cảm giác giống như đang nằm mơ , cô không biết tại sao mình đồng ý đến đây , có lẽ bởi vì Hàn Hàn , có lẽ bởi vì lúc cô bị thương , anh đối xử chân thành làm cho lòng cô có chút dao động , cô không biết , thật sự không biết .
Đến nhà họ Tập , Hàn Hàn đang chơi trên thảm cỏ .
Chuyện này mấy ngày trước , đối với thằng bé , thật sự giống như một giấc ngủ dài .
Nhìn thấy Mặc Tiểu Tịch đến , Hàn Hàn vô cùng vui vẻ : “ Mẹ …khi nào chúng ta đi siêu thị nữa ạ , ba nói hôm đó Hàn Hàn ngủ quên trên ngựa gỗ , vì thế mẹ ôm Hàn Hàn về có phải vậy không ?”
Danh sách chương
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 96
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 95
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 94
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 93
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 92
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 91
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 90
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 89
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 88
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 87
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 86
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 85
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 84
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 83
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 82
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 81
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 80
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 79
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 78
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 77
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 76
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 75
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 74
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 73
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 72
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 71
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 70
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 69
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 68
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 67
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 66
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 65
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 64
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 63
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 62
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 61
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 60
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 59
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 58
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 57
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 56
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 55
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 54
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 53
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 52
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 51
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 50
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 49
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 48
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 47
“Tiểu Tịch…” Tập Bác Niên sợ hãi gào lên, muốn bước tới đón lấy cô, nhưng anh đang ôm Hàn Hàn, vốn dĩ không thể đưa tay ra đón.
Theo tiếng súng vang lên, tất cả cảnh sát đều bắt đầu hành động, chế phục Ninh Ngữ Yên và tiểu Vân, đỡ lấy Mặc Tiểu Tịch, trực tiếp ôm cô lên xe, Tập Bác Niên cũng ôm Hàn Hàn đi theo.
“Mau đưa đến bệnh viện…” Đội trưởng Hoàng nói với thuộc hạ lái xe bên cạnh, trong lòng cũng vô cùng sốt ruột.
Tập Bác Niên một tay ôm Hàn Hàn đang hôn mê, một tay ôm Mặc Tiểu Tịch, trên cổ cô có máu nhỏ xuống, nhìn rất đáng sợ.
Hơi thở của Mặc Tiểu Tịch vô cùng mong manh, cô đau đớn nói không ra lời, cũng mệt mỏi nhắm mắt lại.
“Tiểu Tịch, không sao rồi, không sao rồi, em đã an toàn, em đừng chết, em mở mắt ra nhìn anh đi, là anh, anh luôn ở bên em, em không sao rồi, chúng ta đi bệnh viện, đừng sợ, không ai có thể làm hại em đâu.” Tập Bác Niên liên tục hôn lên mặt cô, khuôn mặt bị thương khiến anh đau lòng đến không thở được, mắt cũng ướt.
Mặc Tiểu Tịch cảm nhận được đôi môi mềm mại của anh trên mặt cô, miệng vết thương giống như không đau nữa, bây giờ có anh bên cạnh cô, lo lắng cho cô, khổ sở vì cô, một chút vậy thôi, đã đủ làm cô cảm thấy hạnh phúc!
Tập Bác Niên cứ như vậy, duy trì một động tác, mãi tới khi đến bệnh viện.
Sau hai tuần, Mặc Tiểu Tịch lại vào phòng cấp cứu một lần nữa, lần này cũng liên quan đến Hàn Hàn.
Tay của Ninh Ngữ Yên bị bắn trúng, lấy viên đạn ra, băng bó kỹ, được đưa đến sở cảnh sát cùng với tiểu Vân, nhốt ở trại tạm giam.
Hàn Hàn bị đánh thuốc mê, sau khi bác sĩ đều trị cho thằng bé, mới tỉnh lại, nếu kéo dài mấy ngày nữa, có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Vết thương trên cổ Mặc Tiểu Tịch cắt không sâu, không tổn thương đến động mạch, nhưng trên cánh tay bị tra tấn đầy thương tích, lớn nhỏ, sâu cạn không giống nhau, có nhiều vết bầm, đó đều là bị Ninh Ngữ Yên và tiểu Vân đánh.
Tập Bác Niên ngày đêm ở trong bệnh viện chăm sóc cô, sợ Hàn Hàn thấy cô bị thương, thằng bé sẽ sợ hãi, cho nên anh tạm thời dẫn theo người giúp việc trong nhà đến.
Lần sự kiện bắt cóc này, từ lúc xảy ra kết lúc kết thúc, tổng cộng ba ngày, bên ngoài không ai biết, Tập Bác Niên xử lý vô cùng bí mật, anh sợ sau khi đưa đến sự chú ý của truyền thông, chỉ làm sự việc càng hư thêm.
Thiên Dã và Tô Lộ Di đều cho rằng, Mặc Tiểu Tịch bận rộn chăm sóc Hàn Hàn, nên không nhấc điện thoại , không ai nghĩ tới , trong này sẽ xãy ra chuyện đáng sợ như vậy .
Đến bây giờ , bọn họ vẫn không biết , Mặc Tiểu Tịch cũng không muốn khiến người khác lo lắng cho cô , nên kêu Tập Bác Viễn đừng thông báo cho bọn họ .
“ Hôm nay có tốt lên chút nào không ?” Tập Bác Niên đút cháo cho cô , cẩn thận thổi nguội , mới đưa đến miệng cô .
“ Tốt hơn nhiều rồi , miệng vết thương vẫn hơi đau , lần này có thể thoát chết , thật sự là may mắn lớn .” Mặc Tiểu Tịch ăn hết cháo , nở nụ cười nhạt với anh .
“ Ninh Ngữ Yên , sẽ bị khởi tố tội có ý định giết người , đoán chừng phải ngồi tù 20 năm , em yên tâm đi , cô ta sẽ không thể làm chuyện ác nữa .” Sáng sớm Tập Bác Niên nhận được điện thoại của sở cảnh sát , đã lập án.
Mặc Tiểu Tịch nghe anh nói vậy , trong lòng không cảm thấy vui vẻ , mà cảm thấy nặng trĩu : “ Không ngờ, cuối cùng cô ta lại rơi vào kết cục này , thực ra cô ta có rất nhiều lựa chọn .”
“ Ăn đi , đừng suy nghĩ nhiều .” Tập Bác Niên đưa cháo đến bên miệng cô , thực ra Ninh Ngữ Yên biến thành như vậy , anh không ngờ ,anh biết cô ta ác độc , sau năm ba lần tổn thương đến Hàn Hàn , mới hạ quyết tâm ly hôn với cô ta , sau khi chia tay , cô ta vẫn có thể sống cuộc sống của mình , anh cũng không nghĩ cạn tàu ráo máng .
Người thật sự đuổi tận giết tuyệt cô ta , hoàn toàn chính là cô ta .
“ Sau khi xuất hiện , đến nhà họ Tập ở đi , anh và nhà họ Ninh đang chiến tranh, sau này có lẽ còn dữ dội hơn , anh sợ em và Hàn Hàn lại xảy ra chuyện nữa , ở nhà họ Tập anh yên tâm hơn .” Tập Bác Niên nhân cơ hội này đề nghị cô đến nhà họ Tập , anh thật sự rất lo lắng cho bọn họ , thứ hai , anh cũng muốn mượn cơ hội này thuyết phục cô .
Mặc Tiểu Tịch im lặng , đột nhiên không biết nói gì cho phải .
Tập Bác Niên mỉm cười , thái độ này của cô , cũng xem như nhà ngầm đồng ý .
Mấy ngày sau , Mặc Tiểu Tịch có thể xuất viện , Tập Bác Niên không hỏi cô , trực tiếp đưa cô đến nhà họ Tập .
Sau hai năm trở về chỗ này , khiến cho Mặc Tiểu Tịch có cảm giác giống như đang nằm mơ , cô không biết tại sao mình đồng ý đến đây , có lẽ bởi vì Hàn Hàn , có lẽ bởi vì lúc cô bị thương , anh đối xử chân thành làm cho lòng cô có chút dao động , cô không biết , thật sự không biết .
Đến nhà họ Tập , Hàn Hàn đang chơi trên thảm cỏ .
Chuyện này mấy ngày trước , đối với thằng bé , thật sự giống như một giấc ngủ dài .
Nhìn thấy Mặc Tiểu Tịch đến , Hàn Hàn vô cùng vui vẻ : “ Mẹ …khi nào chúng ta đi siêu thị nữa ạ , ba nói hôm đó Hàn Hàn ngủ quên trên ngựa gỗ , vì thế mẹ ôm Hàn Hàn về có phải vậy không ?”
Danh sách chương
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 96
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 95
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 94
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 93
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 92
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 91
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 90
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 89
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 88
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 87
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 86
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 85
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 84
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 83
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 82
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 81
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 80
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 79
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 78
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 77
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 76
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 75
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 74
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 73
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 72
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 71
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 70
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 69
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 68
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 67
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 66
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 65
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 64
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 63
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 62
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 61
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 60
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 59
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 58
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 57
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 56
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 55
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 54
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 53
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 52
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 51
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 50
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 49
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 48
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 47